Hò hét mà không làm

Cuối năm 1952, đoàn cán bộ, chiến sĩ miền Nam ra Việt Bắc, được gặp Bác Hồ.

Bác ân cần hỏi thăm sức khỏe từng đồng chí, đi đường có ai ốm đau gì không, đã có đủ áo ấm chưa, đã được cấp phát những gì…

Thay mặt cho hơn 50 anh em, một đồng chí báo cáo:

– Thưa Bác, từ khi đến đất Khu Bốn rồi lên Việt Bắc đến nay, chưa được cấp phát gì cả ạ.

Bác quay sang đồng chí Võ Nguyên Giáp nói:

–  Chú Văn phải lo việc này cho các chú ấy. Chú Văn phải chiêu đãi các chú ấy nhân dịp ta vừa chiến thắng Nghĩa Lộ…

Sau đó, Bác mời cả đoàn đi ăn cơm. Bác nhìn hết đồng chí này đến đồng chí kia, gắp thức ăn cho từng người, quên cả ăn.

Tan tiệc, Bác tặng mỗi đại biểu một cái kẹo, một điếu thuốc lá “Đại Tiền Môn” của Trung Quốc – quà của cố vấn nước bạn tặng Bác, Bác nói:

– Kẹo và thuốc lá của các cố vấn Trung Quốc biếu Bác. Bác biếu lại các chú.

Đếm người, thấy thiếu một đồng chí, Bác hỏi:

– Ai không có mặt?

Anh em thưa:

– Thưa Bác, có đồng chí Hoàng mệt, không đến được ạ.

Bác bèn chia phần kẹo, thuốc lá cho đồng chí Hoàng và nói:

– Bác gửi quà cho chú Hoàng.

Bác còn dặn thêm phải giữ ấm ngực, năng tập thể dục, ngủ trưa…

Mỗi buổi sáng, như thường lệ, Bác vẫn dậy sớm, tập thể dục…

Bác đến từng lán của các đại biểu chính trị, quân sự, miền Trung, miền Nam giục xuống sân. Đến một lán khuất, Bác nghe hô “một hai, một hai…” nhưng không nghe tiếng chân giậm. Đến nơi, thì chẳng thấy một ai cả.

Bác trèo lên sàn, lật chăn, kéo chăn “chư vị đại biểu” trách nhẹ.

Này, các chú nằm trên giường tập thể dục bằng mồm à…

 

Nguồn : Internet