Bác không hỏi chú, Bác hỏi nhân dân

Lần Bác về thăm xã Vĩnh Thành (Nghệ Tĩnh), Bác có nói chuyện với đồng bào, xã viên hợp tác xã và cán bộ trong xã. Bác khen hợp tác xã về mọi mặt đều có tiến bộ, Bác nhắc nhở bà con chú ý đẩy mạnh thủy lợi, làm nhiều phân, làm cho kịp thời vụ, giữ gìn vệ sinh sạch sẽ trong nhà ngoài ngõ, phải cải tiến nông cụ, chọn cây trồng cho lợi ích nhiều, tổ chức lao động cho hợp lý…

Bác khen các cô Nguyễn Thị Túy, Nguyễn Thị Nhụy, Nguyễn Thị Đường và các anh Phan Trọng Kinh, Nguyễn Tá, đã làm được nhiều công, nhiều phân, nhiều đất thủy lợi. Bác nói:

– Tuy có con dại mà cô Đường vẫn phấn đấu trở thành lao động tiên tiến. Vậy thì chớ có thấy cái gì cũng đổ tội cho các cháu bé… Dễ đổ lắm. Vì chúng không cãi.

Rồi Bác hỏi: “Thành tích của các cô, các chú trên có đúng sự thật không?”

Đồng chí Bí thư đứng cạnh Bác, nhanh miệng thưa:

– Dạ, đúng ạ.

Bác quay lại, giơ ngón tay:

– Bác không hỏi chú, Bác hỏi nhân dân kia.

Đồng bào đồng thanh trả lời để “cứu” Bí thư:

– Thưa Bác, đúng đấy ạ!

Câu chuyện nhỏ từ một ngày đầu tháng 12 năm 1961, mà đến nay số đông cán bộ vùng Nghệ Tĩnh vẫn truyền lại cho nhau. Họ nói: “Đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ. Đúng, sai – như Bác dạy, cứ là hỏi nhân dân”.

 

 

Nguồn : Internet